Chương 1: Gặp em giữa sân trường mùa hạ

Đăng 2 ngày trước · 2.430 lượt đọc · 8 phút đọc

Ánh nắng tháng Sáu rọi xuống sân trường THPT Ánh Dương như một lớp mật ong vàng óng. Lan Anh khẽ kéo dây cặp sách cao hơn một chút, mái tóc dài buộc đuôi gà khẽ bay trong gió. Năm học mới, lớp mười hai, mọi thứ đều quen thuộc mà vẫn lạ lẫm. Cô bé nép mình dưới hàng phượng già, cố tránh những tia nắng gay gắt.

"Em là Lan Anh lớp 12A2 phải không?"

Giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau. Lan Anh giật mình quay lại. Một chàng trai cao ráo, vai rộng, mặc đồng phục sơ mi trắng hơi nhàu vì gió, đang mỉm cười nhìn cô. Đôi mắt sâu, hàng mi dài, và nụ cười hơi cong một bên khiến tim cô đập lệch một nhịp.

"Em… vâng. Anh là…?"

"Anh là Minh Quân, lớp 12A1, lớp trưởng khối. Thầy Hiệu trưởng nhờ anh đưa em đi nhận sách giáo khoa mới." Anh đưa tay gãi gãi sau gáy, vẻ hơi ngại ngùng. "Mà… em là học sinh chuyển trường từ Hà Nội về đúng không? Nghe nói em học rất giỏi."

Lan Anh đỏ mặt. Cô không ngờ tin đồn lan nhanh đến vậy. "Dạ, cũng bình thường thôi ạ."

Hai người đi dọc hành lang dài. Tiếng cười nói của học sinh vang vọng khắp nơi. Phượng đỏ rực một góc trời. Minh Quân cao hơn cô gần hai cái đầu, bước chân anh chậm lại để chờ cô. Thỉnh thoảng anh liếc nhìn cô, ánh mắt ấm áp như muốn nói điều gì đó.

Khi đến phòng kho sách, anh cúi xuống giúp cô bưng hộp sách nặng. Cơ bắp trên cánh tay anh khẽ hiện rõ dưới lớp áo mỏng. Lan Anh vội nhìn đi chỗ khác, tim đập thình thịch.

"Cảm ơn anh…" Cô nhận lấy hộp sách, ngón tay vô tình chạm vào mu bàn tay anh. Một luồng điện chạy dọc sống lưng.

Minh Quân cười, nụ cười ấy khiến cả sân trường như sáng bừng. "Không có gì. Tối nay lớp mình có họp lớp, em nhớ đến nhé. Anh… sẽ ngồi sau em."

Lan Anh ngẩng đầu, ánh mắt chạm nhau. Chỉ một giây thôi, nhưng đủ để cô cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh. Mùi xà phòng trắng sạch từ đồng phục anh thoang thoảng bay qua.

Chiều tan học, Lan Anh đạp xe chậm rãi qua con đường ven trường. Gió hè mang theo hương cỏ non. Cô không ngừng nghĩ về nụ cười ấy, về đôi mắt ấy. Mười tám tuổi, lần đầu tiên trái tim cô rung động mạnh mẽ đến vậy.

Cô không biết rằng, ở cổng trường, Minh Quân đang dựa vào cột đèn, tay cầm chai nước lạnh, mắt dõi theo bóng dáng nhỏ nhắn đang khuất dần. Anh khẽ cười, tự lẩm bẩm:

"Cuối cùng cũng gặp được em rồi, Lan Anh à…"

💬 Bình luận (24)

L
M
MaiAnh_2k4 VIP 2 phút trước
Ơi tim tui rụng mất rồi 🥺 Minh Quân ơi sao mà đẹp trai dữ vậy huhu. Tác giả viết tiếp đi mà please 🙏
N
Ngọc_xinh 15 phút trước
Đoạn ngón tay chạm nhau là tui rén luôn rồi 😳 Nét vẽ tinh tế quá tác giả ơi
T
ThuyLinh_98 VIP 1 giờ trước
Chương 1 mà đã ngọt thế này thì những chương sau chắc đường huyết tăng vọt mất 😭 Đã donate 50k cho tác giả nhé!
B
BinhAn 3 giờ trước
Văn phong nhẹ nhàng, hình ảnh phượng đỏ rất gợi cảm xúc. Hóng tiếp 💖